Hướng dẫn tập luyện

Mặt đường và nguy cơ bị chấn thương

Lứa tuổi: 12 - 19, 20 - 29, 30 - 39, 40 - 49, 50 - 59, 60 - 70

Quan niệm cũ

Từ khi chạy bộ trở thành một môn thể thao đại trà trong thập niên 70, có một luồng ý kiến ​​phổ biến cho thấy mặt cứng thường dễ làm ta thương hơn. Họ giải thích rằng: Khi chạy và chân tiếp đất, lực trả lời xuống đất sẽ bằng khoảng ba lần trọng lượng cơ thể; and this force will be used by the face and red up on foot. If the face, the low is used less and the hard balance of the section will be back to the base. Ngược lại, phần mềm mặt sẽ hấp thụ nhiều lực hơn và bật lại lên chân sẽ nhỏ hơn. Lực lượng cân bằng đồng nghĩa với cơ và xương phải chịu tác động mạnh, dẫn đến nhiều thương hiệu.

Đường cứng có thể được định nghĩa là đường nhựa, hoặc đường gạch lát. Mặt mềm là đường đất (đường mòn), cỏ hay mặt đường của sân vận động.

Độ cứng của chân và mặt đường

Các nhà khoa học trong lĩnh vực chuyển động từ lâu có thể ngờ rằng quan niệm thương mại nói trên.

Một nghiên cứu được đăng trên tạp chí chuyển động học (Journal of Biomechanics) đã phân tích khả năng ứng dụng của người chạy cơ trên các bề mặt khác nhau. Trong này nghiên cứu, các nhà khoa học phân tích độ cứng của cơ chân khi chạy. Nếu cơ chân càng căng, càng cứng thì càng khó hấp thụ lực cân bằng tác động của mặt đường khi chạy.

Kết quả nghiên cứu cho thấy khi runner chuyển từ mặt đường mềm sang cứng, độ căng cứng của chân giảm 25%. Điều này cũng có nghĩa là khi chạy trên mặt đường mềm, các bó cơ chân của ta sẽ căng và cứng hơn. Lý giải điều này, các nhà khoa học cho rằng khi chạy trên đường mềm như đường pít của sân vận động, trọng tâm của cơ thể chúng ta thường hơi ngả về sau. Để giúp cơ thể tiến lên về trước, vô hình chung chúng ta cần sử dụng nhiều lực ở chân hơn và làm các bó cơ căng hơn. Ngược lại, trên mặt đường cứng, trọng tâm ở đúng vị trí, cơ thể cân bằng hơn và không cần vận nhiều lực để tiến về phía trước, từ đó giảm độ cứng của chân.

Chân ta thực chất sẽ trở nên cứng hơn để thích ứng với yêu cầu di chuyển về trước khi chạy trên đường mềm

Mối tương quan giữa độ căng cứng của cơ chân và chấn thương

Dựa vào khái niệm căng cứng cơ chân này, các nghiên cứu khoa học sau đó đưa tập trung vào giả thuyết rằng khi chạy trên mặt đường mềm, cơ chân sẽ căng cứng hơn và từ đó gây ra nhiều áp lực hơn lên cơ, gân và xương hơn. Bên cạnh đó, khi quá căng cứng, lực tác động lên chân sẽ cao hơn và có nguy cơ chấn thương cao hơn so với khi các bó cơ được thả lỏng.

Giả thuyết này cho ta một cái nhìn mới về chấn thương liên quan đến mặt đường chạy và cách xử lí. Một nghiên cứu khác về gia tốc của xương ống đồng khi chạy trên các mặt đường khác nhau cho thấy gia tốc cao hơn khi chạy trên đường mềm, từ đó có thể dẫn đến nhiều nguy cơ chấn thương hơn.

Kết

Các nghiên cứu về chấn thương còn cần thời gian để hoàn thiện. Tuy nhiên, những khám phá ban đầu có vẻ khẳng định lời khuyên của một số runner có kinh nghiệm rằng “chúng ta nên thay đổi đường chạy khi có dịp“. Điều đó có nghĩa là bạn có thể chạy phần lớn thời gian trong công viên gần nhà, nhưng khi có điều kiện, bạn có thể vào đường pít sân vận động hoặc tới những cung đường trail để chạy cho thay đổi không khí, cũng là để giảm thiểu khả năng bị chấn thương. Ngoài ra, có lẽ mặt đường cứng thực chất không tệ như chúng ta thường nghĩ, mà ngược lại còn có ích, đặc biệt sau những bài tập với cường độ cao và thời gian dài.

© SIC 2021 - All rights reserved.